6 BÍ QUYẾT THOÁT KHỎI TÌNH THẾ NGUY KỊCH

0
236

( Quang Tử )

Sống trong đời, không ai tránh khỏi những lúc nguy kịch. Có những nguy kịch ta cố gắng sẽ vượt qua được. Nhưng cũng không ít tình huống mà ngoài việc ‘bó tay’ ngồi chờ ‘bó chiếu’, ta không biết phải làm gì hơn.
Thế nhưng có rất nhiều người vẫn vượt qua được những cơn tai ương tưởng như tuyệt vọng, chuyển nguy thành an nhờ áp dụng những bí quyết sau :

1- NIỆM PHẬT – BỒ TÁT KHÔNG NGỪNG

” NAM MÔ ĐẠI BI QUÁN THẾ ÂM BỒ TÁT “, đó là bí quyết gần như là phổ biến nhất để thoát nạn, ngay cả với những trường hợp tưởng như không còn chút hi vọng nào, với số lượng chuyện linh ứng có thể nói là đứng đầu danh sách.

Rất đơn giản, khi gặp bất kì khó khăn, hoạn nạn, nguy cấp gì, bạn cứ thành tâm niệm không ngưng nghỉ câu “Nam Mô Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát ” liên tục, hoặc niệm thầm, hoặc niệm thành tiếng. Phương pháp này đặc biệt được Đức Phật Thích Ca Mâu Ni nhấn mạnh , giảng rộng chi tiết trong phẩm Phổ Môn của kinh Pháp Hoa, chứ không phải đơn thuần là chỉ kinh nghiệm dân gian truyền tụng.

Ngoài ra, bạn cũng có thể niệm danh hiệu các vị Phật – Bồ Tát khác : “Nam Mô A Di Đà Phật ” – “Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật “, “Nam Mô Đại Nguyện Địa Tạng Vương Bồ Tát “… tùy duyên mỗi người với các Ngài, mà người thì thích niệm danh hiệu vị này, người thì thích danh hiệu vị kia, xong dù bạn niệm danh hiệu của vị, đủ duyên các Ngài cũng đều sẽ giúp bạn được “tai qua nạn khỏi”. Những người nhờ niệm Phật – Bồ Tát mà được thoát nạn thật sự nhiều đếm không xuể.

(Bạn muốn tìm hiểu những câu chuyện linh ứng thoát nạn nhờ niệm Phật, xin vào link sau:
https://thuvienhoasen.org/…/nhung-truyen-niem-phat-cam-ung-…)

2- PHÁT NGUYỆN LÀM LÀNH

Đây giống như một “hiệp ước”, bạn hứa sẽ làm điều thiện như thế này, như thế kia… để được thoát nạn. Nếu thành tâm, chư Phật – Bồ Tát … sẽ giúp bạn thoát cơn hoạn nạn. Giống như cho bạn tạm ứng trước một số ” phước đức” để bạn qua được nguy kịch.
Nhưng điều quan trọng là sau đó bạn phải giữ đúng lời hứa ban đầu, nếu không mọi thứ sẽ tồi tệ trở lại. Thất hứa với người thường đã là đáng trách, huống chi thất hứa với Phật, sao có thể thoát được báo ứng xấu ? Dù Phật thừa bao dung để tha thứ sự thất hứa của chúng sinh, nhưng những vị thần linh, những Thiên Long- Hộ Pháp … sẽ không bỏ qua.

3- TỤNG THẦN CHÚ

Trong Đạo Phật, Đức Thế Tôn cùng các Đại Bồ Tát đã từng tuyên thuyết rất nhiều thần chú , còn gọi là Đà Ra Ni, là một phép tổng trì vô biên nghĩa lí sâu xa vào trong những câu chữ rất ngắn, chúng sinh cứ tụng đọc mà không cần hiểu ( vì rằng với trí tuệ phàm phu không thể hiểu được ) cũng được những cảm ứng vi diệu, có thể thoát nạn hiểm nguy, có thể tiêu trừ nghiệp chướng, và rất nhiều công năng khác nhau, tùy vào đó là thần chú gì.

Thần chú nổi tiếng nhất mọi thời đại, được sử dụng rộng rãi khắp các nước Phật Giáo như Tây Tạng, Việt Nam, Trung Quốc, Nhật Bản… với vô số chuyện linh ứng, đó chính là chú Đại Bi của đức Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát . (Chuyện linh ứng chú Đại Bi rất nhiều, bạn có thể tìm hiểu ở link sau:
https://www.facebook.com/groups/1469257653347565/?fref=ts)
Với những Phật tử thuần thành, thì tụng chú Đại Bi không có khó khăn gì, vì họ đa số đã dày công học thuộc từ lâu. Nhưng với những ai không chuyên sâu như thế, thì việc trong lúc dầu sôi lửa bỏng, có thể tìm đâu chú Đại Bi để đọc mà mong thoát nạn, không phải dễ.

Nay tôi xin giới thiệu một thần chú rất ngắn, có khả năng làm tiêu trừ ác nghiệp từ nhẹ cho đến cực nặng, giúp chúng ta thoát được nguy kịch trong lúc không biết bấu víu vào đâu. Thần chú này là của đức Địa Tạng Vương Bồ Tát, tên là DIỆT ĐỊNH NGHIỆP ĐÀ RA NI , thần chú này chỉ có 8 chữ:
” ÔM PRA MA NI ĐA NI XOA HA”
( đọc trại đi theo tiếng Hán Việt là: “Án Bát Ra Mạt Lân, Đà Nảnh, Ta Bà Ha”)
Bạn nên cố gắng học thuộc, thường xuyên đọc tụng, sẽ diệt được rất -rất nhiều ác nghiệp quá khứ lẫn hiện tại, dù nặng hay nhẹ. Gặp lúc bệnh tật, nguy hiểm, hay bế tắc cuộc sống, hay tình thế nguy cấp v.v.., bạn liên tục đọc tụng, sẽ nhanh chóng chuyển nguy thành an.

4- TỤNG KINH

Phương pháp này, bạn có thể áp dụng khi còn nhiều thời gian để xoay sở. Những quyển kinh thường được đọc tụng để cầu tiêu tai giải nạn, thường là những kinh Đại Thừa, nổi tiếng như kinh Địa Tạng, phẩm Phổ Môn của kinh Pháp Hoa ( người ta hay gọi là kinh Phổ Môn), kinh Kim Cang … Bạn ít nhất cần phải trang phục chỉnh tề, ngồi ngay ngắn, hai tay cầm kinh, tập trung tâm ý đọc rõ ràng. Nếu quỳ trước bàn thờ Phật, đọc thành tiếng, tâm ý giữ tập trung vào từng câu kinh, thì càng linh ứng hơn. Sau khi đọc tụng xong , khấn hồi hướng như thế này: ” Con nguyện hồi hướng công đức này, cầu cho con… ( hoặc tên người nào khác mà mình muốn cầu) được tiêu trừ nghiệp chướng, tiêu tai giải nạn, tăng trưởng Bồ Đề Tâm…( hoặc cầu điều gì khác thì bạn cứ khấn)

5- PHÓNG SINH

Nếu không phải người đã hiểu rõ luật Nhân quả, bạn hẳn sẽ chẳng thấy liên quan gì giữa việc thả các con vật sắp bị giết được về với tự do, với việc bạn được thoát nạn cả. Một số người còn cười khẩy khi thấy người ta bỏ rất nhiều tiền đi mua các con vật để phóng sinh, cứ như đem tiền đổ xuống sông vậy. Ấy thế mà đã rất nhiều người khỏi bệnh, thoát được tai ương nhờ phương pháp này.
Đó là vì ” gieo nhân nào thì hưởng quả nấy”, bạn giúp cho chúng sinh, dù chỉ là những loài vật bậc thấp như lươn, ốc,… được thoát chết, thoát khỏi cơn nguy kịch, thì bạn cũng sẽ thoát được cơn nguy kịch của chính mình.
(Bạn có thể tìm hiểu thêm ở đây :
https://rongmotamhon.net/xem-sach_Cong-duc-phong-sinh_dpkqt…)

6- SÁM HỐI VỚI OAN GIA TRÁI CHỦ

Rất -rất nhiều những bệnh tật, nguy hiểm, bế tác… trong cuộc sống chúng ta, là do các linh hồn tìm đến đòi nợ, gọi chung là oan gia trái chủ. Do vì nhiều kiếp trước, hoặc kiếp này ta nợ họ, hoặc nợ tiền, hoặc nợ máu, nợ mạng… nên các linh hồn của người và cả các loài súc sinh bị ta ăn thịt, thường bao vây quanh ta, chỉ chờ đến dịp thuận tiện, khi phước ta suy yếu, họ lập tức ập vào, tạo ra đủ chuyện. Hoặc bệnh tật, hoặc bất hòa gia đình, hoặc tai bay vạ gió, hoặc làm ăn thất bại, xui xẻo đủ cách…
Vì thế nếu ta hóa giải được những mối thù truyền kiếp này, các oan gia trái chủ chịu buông tha, thì mọi chuyện sẽ yên bình trở lại, đó là một điều rất dễ hiểu.
Sau đây là nghi thức Cúng sám hối – cầu siêu cho oan gia:

NGHI THỨC SÁM HỐI OAN GIA TRÁI CHỦ

_________________
Trong thực tế có rất nhiều trường hợp nhờ làm theo 6 bí quyết trên đây mà thoát được những bi kịch trong cuộc sống ( thực ra cũng không phải chỉ có 6 cách trên) Trong khuôn khổ bài viết này, tôi không thể liệt kê ra hết. Chỉ xin kể với các bạn một câu chuyện sau, một người nhờ sử dụng bí quyết thứ 1: trì niệm danh hiệu Quán Thế Âm Bồ Tát mà thoát nạn cưỡng hiếp một cách kì lạ. Câu chuyện có thật tại bến xe Mỹ Đình – Hà Nội, do chị Thanh Thanh kể lại câu chuyện của chính mình :
______________
“Tôi có duyên với Bồ Tát Quán Thế Âm. Bồ Tát đã cứu tôi rất nhiều lần, và lần thót tim nhất, li kì nhất, là một lần tôi bị lọt vào bẫy của một gã bặm trợn, âm hiểm. Bồ tát đã cứu tôi ra khỏi tay hắn một cách khó tin.
Đó là ngày 12/1/2016, tôi theo chân những người cùng quê đến cửa khẩu Lạng Sơn. Chắc ai ở Hà Tây đều biết bao nhiêu năm nay mọi người đều qua Trung Quốc làm rất đông, tôi thấy nhiều người đi cũng đã đổi đời, kinh tế khấm khá.
Tôi cũng đi với niềm mong ước đó, nhưng chỉ còn vài bước chân nữa qua biên giới, thì tôi bỗng đau bụng dữ dội, quặn thắt từng cơn. Mọi người bảo thôi về đi chứ đau thế này mà sang đấy mà có chuyện gì thì nguy hiểm. Thế là tôi đành ngậm ngùi bắt xe về Hà Nội.
Đến bến xe Mỹ Đình lúc 8h tối thì không còn xe nào về Hà Tây. Buồn vì bị lỡ việc thì ít, mà lo lắng không biết đêm này mình ra sao thì nhiều, bởi lúc đi chủ đoàn nói sang Trung Quốc họ lo cho đầy đủ nên không cần mang nhiều tiền. Nên sau khi bắt xe về đến Hà Nội thì trong túi tôi chỉ còn đúng 80.000đ.
Thấm mệt và say xe vì đi đường dài, nghĩ không thể bơ vơ thế này cả đêm ở bến xe được, tôi đành bấm bụng ghé vào một nhà nghỉ ở gần đó , mong họ cho một chút cảm thông để tá túc nhờ đêm nay. Tôi nói với ông chủ nhà nghỉ:
– Em bị lỡ việc, giờ lại không còn xe về quê, anh có thể cho em ở nhờ được không ạ?
Ông chủ đầu trọc lóc, mặt bặm trợn, dáng người cao to, nhìn tôi từ đầu đến chân rồi nói:
– Thôi được rồi, cho vào ngủ với bà giúp việc.
Tôi đồng ý và cảm ơn ông ta. Ánh mắt ông ta hắt ra một tia nhìn âm hiểm khiến tôi thoáng sợ hãi, nhưng khi nghe ngủ chung với bà giúp việc thì tôi cũng yên tâm được phần nào.
Khoảng 9h tối, bà giúp việc bảo tôi qua phòng bên kia ngủ. Họ bảo thì tôi qua thôi, nghĩ chắc họ dư phòng nên để cho tôi một phòng chăng?
Tôi vừa bước vào phòng thì cánh cửa bỗng đóng lại. Tôi giật mình, vội quay lại, thì ra đó là ông chủ nhà nghỉ. Hắn khóa trái cửa phòng lại, dắt một con dao to ngay trước cửa. Tôi bàng hoàng không nói được gì, thì bỗng hắn lên tiếng với một giọng đê tiện:
– Anh em mình ngủ với nhau tí nhé!
Tôi lắp bắp trong sợ hãi:
– Không… không… anh ạ!
Hắn bắt đầu nịnh nọt tôi:
– Anh em mình làm tí không việc gì đâu. Mai em xem công việc thế nào, không được thì ở đây làm với anh!
Tôi cố gắng lấy bình tĩnh, giả vờ nói:
– Thôi…thôi được rồi, mai em chiều anh. Giờ anh để em nghỉ hôm nay cho đỡ mệt cái đã. Rồi anh xem mai có việc thì anh cho em làm.
Hắn đâu có dễ bị lừa, liền gạt đi, nhanh nhảu đáp:
– Không, giờ anh em mình làm tí đã!
Như con thú hoang háu đói, hắn cởi phăng hết quần áo ra, rồi tiến lại gần tôi. Tôi hoảng sợ đến tột độ, tôi đã rơi vào cái bẫy của hắn, không còn lối thoát nào. Đừng nói đến thanh danh, ngay cả mạng tôi cũng không chắc giữ được.
Trong lúc nguy cấp cùng cực, tôi bỗng nhớ đến một đoạn trong Kinh Phổ Môn có dạy rằng : “Nếu có vô lượng trăm nghìn muôn ức chúng sanh chịu các khổ não, nghe Quán-Thế-Âm Bồ-Tát này một lòng xưng danh. Quán-Thế-Âm Bồ-Tát tức thì xem xét tiếng tăm kia, đều được giải thoát.”
Vậy là tôi ra sức niệm thầm trong tâm : “Nam Mô Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát! Mẹ Quán Âm Bồ Tát cứu con! Mẹ Quán Thế Âm Bồ Tát cứu con !…” rồi nhắm mắt chờ bàn tay số phận định đoạt.

Một phút… hai phút… rồi mười phút trôi qua ! Thật kì lạ, hắn vẫn chưa làm gì được tôi. Chân tay hắn chẳng biết thế nào mà chỉ quờ quạng một cách yết ớt, đôi mắt hắn lộ vẻ mệt mỏi và đờ đẫn. Thấy vậy, tôi càng tha thiết niệm danh hiệu Quán Thế Âm Bồ Tát, đồng thời kiên cường thủ thế.
Phải nói rằng câu niệm hồng danh “Nam Mô Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát” linh ứng không thể tưởng tượng nổi. Hắn – một gã đàn ông lực lưỡng, hung bạo, với thú tính đang bạo phát hừng hực, còn tôi, một phụ nữ chân yếu tay mềm, toàn thân đang run rẩy, không còn giữ được chút bình tĩnh nào. Vậy mà hắn loay hoay mãi không thể làm gì được tôi.
Không biết thần thông của Quán Thế Âm Bồ Tát tác động như thế nào đó, khiến hắn đột nhiên trở nên yếu xìu. Càng lúc càng chậm chạp dần. Mặt hắn cứ đờ ra, mắt díp lại dần dần.
Không lẽ hắn buồn ngủ ? Vào lúc tưng bừng như thế này mà hắn lại buồn ngủ được sao ?
Ấy thế mà hắn ngủ thật.
Cố gắng thêm một chút với những động tác đờ đẫn, mang tính chất minh họa là chính, hắn lăn ra ngủ một cách ngon lành. Cứ như bị người ta chụp thuốc mê vậy.
Thấy vậy tôi vui mừng không sao mà tả hết được, nhưng vẫn còn sợ, toàn thân run lập cập. Nên tôi chỉ còn biết ngồi một góc, ra sức niệm liên tục : “Nam Mô Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát ! Nam Mô Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát”, cầu xin Người cứu tôi, cứ thế niệm suốt đêm.
Thỉnh thoảng hắn thức giấc, rồi quay qua nhìn tôi, có lẽ dục tính của hắn đang cố gắng chiến đấu kịch liệt với cơn buồn ngủ… cuối cùng ánh mắt hắn lộ vẻ bất lực, rồi lại lăn ra ngủ. Đến 5h sáng, hắn thức dậy, xem đồng hồ rồi uể oải bảo tôi:
-Thôi… cho em về !
Hắn lờ đờ bước đến cánh cửa, rút con dao và mở cửa ra, tôi chạy đi thẳng, không dám quay đầu lại.
Chuyện này trước giờ tôi không dám kể với ai, bởi nói ra , nếu một người không có tín tâm vào Phật pháp có lẽ họ cho rằng tôi bị thần kinh, bởi làm gì có chuyện nam nữ ở chung phòng cả đêm mà tôi lại không việc gì?
Các bạn biết đấy, ở bến xe dân tình rất phức tạp, nhất lại là chủ nhà nghỉ thì không phải dạng vừa. Tôi như con cá nằm trên thớt, hắn thì to con bặm trợn, lại trên địa bàn của hắn, số phận tôi khi ấy 10 phần thì 9 phần nguy nan.
Đến giờ tôi vẫn còn ám ảnh bởi hình ảnh con dao chắn ngang ở cửa. Đêm ấy, nếu chẳng phải nhờ phép màu của Bồ Tát, biết đâu tôi đã được ghi tên trong hồ sơ một vụ án cưỡng hiếp- giết người nào đó. Thậm chí, nếu hắn phi tang một cách khéo léo, có khi tôi còn bị chết mất xác không ai tìm ra. Chuyện đó vẫn thường xảy ra mà, biết đâu được…
Nhờ niệm danh hiệu Bồ Tát mà xuất hiện một thần lực vô hình cản trở hắn, khóa hắn lại bằng cơn buồn ngủ bất chợt, khiến tôi vẫn bình an, chẳng mất cọng lông nào. Phật Pháp quá vi diệu phải không các bạn?
Lời Đức Phật dạy trong Kinh điển là chân lý vĩnh hằng, dù chỉ là một câu, một từ thôi, đều chẳng phải hư dối. Ngày ấy làm gì tôi đã biết đến Chú Đại Bi và siêng năng trì tụng như bây giờ, vậy mà nhờ may mắn nhớ được một câu trong Kinh Phổ Môn mà tôi được thoát nạn.
Tận thâm tâm tôi luôn biết ơn Bồ Tát đã cứu tôi rất nhiều lần. Nam Mô Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát! Người là bến bờ giải thoát, cứu vớt chúng sinh ra khỏi trầm luân, khổ đau, tăm tối! Con xin đem hết lòng thành kính xin quy y Người! Con xin đem vô lượng kiếp lễ kính Người !
(Trịnh Thanh Thanh)

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here