CÚNG CÔ HỒN THỰC SỰ CÓ CẢM ỨNG KHÔNG ?

0
137

Trước đây ở Vancouver – Canada, mọi người tin vào Phật không nhiều, nên ở đây số lượng nghe Phật Pháp chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

Nhưng bây giờ tiến triển rất khả quan, lần đầu tiên trong lễ Vía Mẹ Quan Âm ở Vancouver đã có hơn 1.800 người đến lễ Phật nghe Pháp, vốn là điều chưa từng có ở đây và đa số là người Hoa, còn lại là người Tây phương cũng tham dự không ít.
Cách mấy ngày, lần đầu tiên Giáo Hội Phật Giáo tổ chức đại lễ” Mông Sơn thí thực” suốt ba ngày, do lão pháp sư Trúc Ma chủ trì, và các cư sĩ giàu đạo tâm cùng góp công sức phụ siêu độ các vong linh đói lạnh, cô hồn ngạ quỷ bơ vơ khốn khổ lang thang ở khắp mọi miền Canada.
Đây là một việc làm có công đức rất lớn. Đại lễ cầu siêu này đã làm chấn động toàn Vancouver và được đăng lên báo của Anh, khiến độc giả Tây phương bắt đầu hiểu được Phật Pháp có thể siêu độ vong linh, rất nhiều người tò mò hiếu kì đến xem rồi sinh lòng kính ngưỡng, đối với cộng đồng xã hội Canada đã có ý nghĩa giáo dục rất lớn trong tương lai.
Khi đại lễ” cầu siêu cứu độ vong linh Mông Sơn” tiến hành ngày đầu tiên, hằng đêm phải có hàng chục ngàn cô hồn, ngạ quỷ, các vong linh tổ tiên thuộc thổ dân da đỏ trước đây, các vong linh da trắng, vong linh người Hoa, và cả những vong linh mới mất gần đây …tìm đến tụ hội xung quanh đại điện nhận thọ và dự lễ cầu siêu của Phật Giáo.
Tôi ở tại nhà nhìn xa xa cũng có thể thấy được các vong linh họ vô cùng đông đúc kéo đến, hoan hỷ rời đi ( Vốn là tôi đã khai mở mắt âm dương, thấy được các vong linh cõi âm). Điều kì lạ sau đại lễ là các trường hợp tai nạn giao thông và số người chết ở Vancouver đột nhiên giảm hẳn.
Trước đây, thông thường vào mùa hè, người dân thường lái xe đi chơi, nên tai nạn phát sinh rất nhiều. Nhưng mùa hè năm nay, tai nạn rất ít xảy ra. Ngay cả cơ quan địa phương sau khi kiểm tra tình hình và tra xét dữ liệu hồ sơ tai nạn xong cũng phải ngạc nhiên công bố: Năm nay tai nạn giao thông đã giảm hơn năm ngoái đến 52% !
Nếu nói là nhờ “đại lễ cầu siêu vong linh Mông Sơn” cũng được, hay đổ cho sự trùng hợp ngẫu nhiên cũng tùy vào các bạn, nhưng tai nạn giao thông giảm tới hơn một nửa so với năm trước là có thật.
Rồi đến lễ Vu Lan, Phật Giáo lại tổ chức lễ “Cầu siêu vong linh Mông Sơn” lần nữa, kéo dài ba ngày.
Lần này, sư Trúc Ma đã quay về chùa của mình ở Malaysia, nên đại lễ được một cao tăng khác đảm nhiệm thay, cùng với sự trợ giúp của nhiều cư sĩ.
Đại lễ lần hai, người dân Canada bất kể có đạo hay không, có theo Phật hay không, dù là người Tây phương hay người Hoa, họ đều hoan hỷ tới tham dự lễ, mọi người nhiệt tình lập bài vị để cầu siêu cho vong linh tổ tiên, thân nhân quá cố, thậm chí có những người vì quá yêu thương thú cưng của mình cũng xin lập bài vị cầu siêu cho chúng như: Mèo Mi Mi, chó Bốp Bi .v.v…
Đông tới mức không còn chỗ để đặt bài vị. Vong linh đến thọ pháp vẫn rất đông, lần này tôi còn thấy cả vong linh ở rất xa cũng tìm đến.
Để tôi kể cho các bạn nghe về tình hình cô hồn ngạ quỷ ở đây:
Trước cổng vào đại học British Columbia là một đại lộ dài, âm u, rợp bóng cây, chỉ có xe chạy qua lại chứ khách đi bộ rất ít. Những người lái xe qua đây thường thấy có một cô gái Tây đứng bên lề đường, đưa tay ngoắc người lái xe xin đi nhờ, nhưng khi cô lên xe rồi, thì tài xế quay lại không thấy cô đâu nữa.
Đây là ” Ma nữ đại học” nổi tiếng nhất mà báo chí Vancouver thường nhắc đến, vì tên cô có trong danh sách mất tích thuộc hồ sơ của trường. Nhưng gần đây các lái xe không còn thấy cô nữa, có thể cô đã được siêu độ tại “đại lễ Mông sơn”.
Trước năm 1980, thành phố Vancouver địa thế rất nhỏ hẹp, chỉ khoảng vài km, sau đó khu đô thị này không ngừng mở rộng nên đến nay những nghĩa trang trước đây thuộc vùng ngoại ô, giờ đã nằm gọn trong thành phố. Ở đây có hai nghĩa trang lớn và một nghĩa trang dành cho quân đội đó là:
+ Nghĩa trang Cảnh Núi: Tọa lạc ở phía nam vùng ngoại ô, là khu nghĩa trang cũ xưa xây theo lối cổ, các ngôi mộ nằm chen chúc, mộ bia bằng đá có khắc cây thánh giá và hình thiên thần, vườn hoa, cả chữ Anh lẫn Hoa. Cảnh tượng cũ kĩ, rêu phong ở đây khiến người nhìn vào (dù là ban ngày) vẫn có cảm giác rờn rợn vì âm khí bao phủ dày đặc. Ban đêm thì khỏi nói, đáng sợ hơn nhiều.
Hàng ngàn ngôi mộ của người Hoa nằm tại đây, vào mấy thập kỉ đầu do chịu ảnh hưởng từ phong trào “bài Hoa” của Canada, nên đa số mộ của người Hoa bị người da trắng ác ý ra tay phá hủy, hoặc ác ý đào lên, ném thây cốt quăng ra đất, mặc cho chó hoang gặm nhấm, thú vật phóng uế lên… vì vậy các vong linh không con cháu, thân nhân, họ vẫn quyến luyến bên mộ của mình, bi ai, than khóc.
Người đi đường ở đây thường xuyên nghe được những âm thanh này, những tài xế vào đêm khuya lái xe đi ngang nghĩa trang, họ còn thấy có người từ trong mộ đi ra, băng qua đường, tài xế phải vội vã đạp thắng tránh tông người, nhưng khi định thần lại nhìn trên đường không hề có ai.
Những vong linh ở khu nghĩa trang này, mấy thập kỉ trước họ từng vượt biển đến đây để kiếm sống. Lúc đó người Hoa chưa được nhập quốc tịch, nên không được phép đón thân nhân sang Canada. Những lao công này, lại không thể kết hôn, bằng mồ hôi nước mắt của mình họ gian khổ làm việc kiếm tiền, dành dụm gửi về quê hương cho cha mẹ, vợ con, còn bản thân họ thì ở Canada sầu não đến cuối đời, nên thường ôm mối hận khó tiêu. Do vậy mà mấy chục năm nay họ vẫn ôm mộ khóc than, không chấp nhận siêu thoát…
Chuyện vong linh ở ” Nghĩa trang Cảnh Núi” thường xuyên có bóng ma hiện ra ngáng đường là tin nóng nổi tiếng vùng này, nhưng khoảng vài tháng nay, sau đại lễ “Mông Sơn thí thực” thì tình trạng này ít xuất hiện nữa.
+ Đối diện với “Nghĩa trang Cảnh Núi” chính là “Nghĩa trang Quân Đội”:
Xung quanh giờ những dãy nhà mọc lên san sát, dày đặc. Đây là nơi chôn cất của những quân nhân bị chết trong thời kỳ đại chiến. Người dân xung quanh nơi đây kể: Vào nửa đêm mùa đông, mưa gió thê thảm, họ còn nghe có những tiếng nói, nhìn thấy binh sĩ không đầu, không tay chân, toàn thân bê bết máu, xếp hàng tập trận trong nghĩa trang, có lúc còn nghe được âm thanh hỏa pháo bắn ầm ầm, đạn bay vun vút.
Thế nhưng năm nay họ không còn nghe hoặc nhìn thấy những cảnh như thế nữa.
+ Cuối cùng là” Nghĩa trang Cảnh Biển”, ở đây có chôn hai người bạn thân của tôi:
Người đầu tiên là Bác sĩ Nguyên: Hơn 15 năm trước, anh 31 tuổi, là một cô nhi, vì thời chiến tranh Trung Quốc đại lục, ba mẹ anh mất, anh lưu lạc sang Đài Loan vừa làm vừa học rồi tốt nghiệp trường Y loại giỏi và được xuất ngoại du học.
Tại Vancouver anh hoàn tất việc học, rồi thuê một tòa nhà làm văn phòng. Đêm đó là Giáng Sinh, anh được bạn bè mời đến dự lễ hội khiêu vũ, ngay trong đêm anh trở về thì gặp tai nạn.
Trước đêm anh mất, anh có kể tôi nghe tối qua anh thực tập tại Bệnh viện St. Paulo, do bài vở gấp, nên tối anh ráng ở lại một mình trong phòng giải phẫu xác. Đến khoảng 3h đêm, đột nhiên các thi thể bỗng xúm lại ngồi dậy hết, làm anh kinh hoảng xô cửa mà chạy ra ngoài.
Anh hỏi tôi:
– Việc này có điềm gì không?
Lúc này tôi vẫn chưa khai mở khả năng thiên nhãn thấy tiền kiếp, nên chưa nhìn ra được nhân quả. Tôi chỉ biết khuyên anh đó không phải là điềm lành, lễ hội khiêu vũ đêm mai tốt nhất anh đừng đi.
Anh hỏi tiếp:
– Một người sau khi chết rồi, có linh hồn không?
Tôi đáp:
– Có !
Anh ngồi trên ghế trầm ngâm rất lâu không nói gì, tôi bắt đầu khuyên anh nên tin Nhân Quả Phật Pháp, anh phát biểu một câu:
– Tôi cảm thấy Phật giáo quá mê tín…
Tôi thấy không tiện nên không bàn luận với anh nữa.
Sau khi anh chết, hoàn toàn không có ai đến thăm. Chỉ có tôi hằng năm mang hoa đến thăm viếng, mỗi lần tôi đến đặt bó hoa lên bia mộ bằng đồng của anh, thì luôn có một lực vô hình tỏa ra từ bia đồng hút tay tôi để lên bia mộ (giống như có người dùng tay kéo tôi vậy), tôi khóc, nước mắt tôi lăn dài và bảo:
– Bác sĩ Nguyên! Nguyên đại ca ơi! anh thật là khổ mà!
Sau này, có một năm tôi bị bệnh phải nhập viện không thể đến thăm anh nữa. Nửa đêm tôi đang nằm, bỗng nhìn thấy anh đi lên lầu đến thăm tôi, ân cần chào hỏi, an ủi tôi:
– Em sẽ nhanh chóng khỏe lại, đừng có buồn!
Tôi giật mình tỉnh dậy, nhìn xung quanh mà không thấy anh đâu… Xuất viện tôi lại mang hoa đến thăm anh, bia mộ đồng vẫn hút chặt tay tôi như những lần trước.
Đại lễ ” Cầu siêu cứu độ vong linh Mông sơn” lần hai này, tôi mong ngóng anh đến lãnh thọ, nhưng không hề thấy anh đến. Vì quá tham luyến xương cốt của mình mà anh không chịu dời đi chăng ?
Tôi hy vọng trong tương lai, sẽ có một ngày anh giác ngộ hết quyến luyến thân xác mà chấp nhận siêu thoát đầu thai.
Người bạn thân thứ hai nằm tại nghĩa trang này nữa là một người Tây phương. Em tên Stephen, là con trai cưng của một bác sĩ quen biết với tôi. Gia đình em theo đạo Ki Tô giáo. Anh em của em rất đông nhưng em lại rất thích tôi, cha mẹ em thì xem tôi như con của họ và muốn tôi dọn về ở chung. Nhưng tôi không muốn làm phiền họ nhiều, vì vậy tôi ra ngoài thuê phòng để sống với mẹ.
Stephen lúc này đang học đại học năm thứ tư ngành Địa Lý, rảnh là em lại đến thăm tôi, em kể là nghỉ hè muốn lên miền Bắc để kiếm việc làm tự lo cho bản thân, không muốn lấy tiền chu cấp của cha nữa.
Tôi khuyên em đừng đi, nên chuyên tâm học hành thành tài, thì tương lai mới có thể tự lập được, nhưng em đã không chịu nghe tôi khuyên, mà cứ đi lên miền Bắc, làm công tác đo đạc đường lộ.
Vào một ngày sẩm tối, có một chiếc xe lu đang chạy, tài xế vì không nhìn thấy em nên đã cán nhẹp em dưới trọng tải mấy tấn của chiếc xe, chưa đầy mấy phút em tắt thở. Đáng thương hơn là toàn thân em bị nghiền nát! Từ một người vô cùng anh tuấn, mặt mũi anh tú, cao to, đẹp trai mà giờ đây thi thể em đã biến thành một đống thịt nát.
Quan tài em được chuyển về Vancouver. Phong tục của người Phương Tây họ thường nhờ bạn thân khiêng quan tài, em có năm anh em, mà di quan cần tới sáu người, còn thiếu một người nữa, nên mẹ em đã mời tôi với danh nghĩa anh kết nghĩa để tham gia khiêng quan tài.
Năm người anh em của Stephen thuộc hạng hùng tráng, có sức khỏe kết hợp với tôi gia sức khiêng linh cữu của em đến trước cổng giáo đường. Nhưng bất ngờ là linh cữu trở nên quá nặng, chúng tôi cố gắng dốc sức khiêng đặt lên xe tang.
Sau khi xe chạy đến ” Nghĩa trang Cảnh Biển”, thì sáu người chúng tôi cùng khiêng quan tài xuống để hạ huyệt, nhưng thật bất ngờ, quan tài trở nên cực kì nặng, không một chút nhúc nhích, làm thế nào cũng không khiêng lên được.
Tôi nhìn quanh thì thấy mẹ của em lúc này lệ rơi đầy mặt, bà khóc đến ngã quỵ trên đất. Tôi cảm thấy là Stephen không muốn rời xa mẹ của mình, tôi liền nói:
– Thưa bác, Stephen đang rất bịn rịn không muốn rời xa bác, bác hãy đến khuyên cậu ấy đi, như vậy mới hạ huyệt được.
Mẹ của em nghẹn ngào nói:
– Cậu hãy thay tôi khuyên giùm, tôi… tôi…bà lại khóc nấc lên.
Tôi quay lại, vỗ nhẹ tay lên quan tài nói:
– Stephen! tất cả chúng tôi đều yêu em, không muốn xa em, nhưng cuối cùng em phải được hạ huyệt mới ổn, hãy làm một đứa con ngoan, đừng khiến mẹ em quá thương tâm nữa! Tôi sẽ tụng Kinh niệm Phật cho em…
Ngay sau đó, tôi và cả năm người anh em của em đều nghe thấy có một tiếng thở dài, nức nở trong quan tài. Anh cả của em bật khóc nức nở, bốn người còn lại đều sợ hãi bỏ chạy.
Sau đó tôi phải điều khiển năm người quay lại để cùng nhau nâng quan tài. Lần này, quan tài di chuyển vô cùng nhẹ nhàng để hạ huyệt.
Sau đám tang, toàn thể gia đình em chuyển đến Hoa Kì sinh sống, vì vậy mà mỗi năm tôi cũng một mình mang hoa đến thăm em.
Mộ em và bác sĩ Nguyên nằm gần kề nhau, nên mỗi lần đến là tôi thăm mộ cả hai. Điều kì lạ là mộ của Stephen cũng toát ra một lực hút giữ lấy tay tôi giống như mộ của anh Nguyên.
Đọc đến đây, có thể có bạn nghĩ tôi bị điên, hoặc cho rằng tôi viết xằng viết bậy…Nhưng các bạn nên biết rằng, người chết rồi họ vẫn biết, vẫn cảm nhận được tất cả…
California có hai nhà khoa học nổi tiếng: Một là nhà Vật Lí học, một là nhà Tâm Lí học.
Cả hai đã từng tuyên bố rằng: Họ hoàn toàn không tin là có vong linh tồn tại vì vậy họ đã mang theo máy ghi âm vào nghĩa trang để xác nhận xem vong linh có thật hay không. Họ đặt máy ghi âm vào ban ngày, sau 15 phút kết quả thu được: Đủ loại âm thanh ma quỷ. Những âm thanh xào xạc, tiếng thở dài, khóc rên , có một giọng nói yếu ớt của người đàn ông than rằng” Nơi này rất buồn”.
Lúc này hai đài truyền hình nổi tiếng của Hoa Kì và Canada cũng phái người đến quay phim, chụp ảnh và cho chiếu trực tiếp.
Hàng triệu khán giả của cả hai nước khi xem phát trực tiếp đều vô cùng kinh ngạc, còn hai nhà khoa học đã phải thốt lên: – Quả thật vô phương giải thích tình huống bất thường này…
Đoạn phim khó tin ấy đã được nhiều nước trên thế giới công chiếu, đông đảo khán giả đón xem .
Tin tức này từng làm chấn động một thời, tôi không hề bịa đặt.
Theo tôi, việc thổ táng không hay bằng hỏa táng của đạo Phật, vì khi thổ táng dễ khiến cho linh hồn bám chấp, luyến tiếc thân xác mà không chịu đi siêu thoát đầu thai. Còn hỏa táng thì rất sạch sẽ, linh hồn sẽ không còn gì để bám chấp, luyến tiếc nên dễ giải thoát mà nương nhờ vào Phật Pháp hỗ trợ vãng sanh.
Hiện nay, chư tăng khắp nơi trong các chùa đều tổ chức ” Đại lễ siêu độ vong linh”, việc này tạo được công đức vô lượng.
Từ những sự thật đã kể ở trên, có thể thấy Phật Giáo siêu độ vong linh rất kì diệu, việc này rất cần thiết, vô cùng thực tế và càng không thể cho là MÊ TÍN.
Tác giả: Phùng Phùng /1983 .

(Trích” Báo Ứng Hiện Đời 7″ -Người dịch : Hạnh Đoan – hiệu đính: Thiện Như )

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here