ĐẾN BÁC SĨ CŨNG PHẢI NHỜ PHẬT PHÁP MỚI LÀNH BỆNH.

0
592

Tôi tên Phạm Thị Minh Yến, hiện cư ngụ tại địa chỉ 104 lô P cư xá Thanh Đa, phường 27, quận Bình Thạnh, thành phố Hồ Chí Minh.
Năm 1975, lúc đó tôi được 25 tuổi. Khi mang thai đứa con thứ hai, tôi đi khám thai định kỳ, bác sĩ cho biết là tôi hở van tim khá nặng, chỉ được phép sinh cháu này xong thì phải đoạn sản. Từ đó, tôi biết tôi mang bệnh tim nặng và cứ sống chung hòa bình với bệnh của mình. Nếu khỏe thì tôi làm việc; nếu mệt, tôi nghỉ và cứ uống thuốc đều đặn, hết năm này đến năm khác.

Cho đến năm 2010, tôi cảm thấy bệnh trở nặng, tim nhói đau như châm chích từng cơn, có lúc nóng ran và choáng váng, thường ngất đi rồi tỉnh lại, áp huyết tuột thường xuyên, sinh hoạt không còn bình thường như trước, yếu ớt chậm chạp. Ngồi rửa chén xong, đứng dậy tối đen như mực, tay chân lỏng lẻo, đi nhiều chân đau nhức, gối mỏi nhừ!
Vào ngày 14/6/2010, tôi buộc lòng phải đi siêu âm tim, và đo điện tâm đồ tại bệnh viện Bình Thạnh. Kết luận như sau:
– ĐÓNG VÔI HAI LÁ VAN, DÀY DÍNH MÉP VAN, HẸP MỨC ĐỘ NHẸ.
– HỞ VAN 2 LÁ 2/4 – HỞ VAN ĐỘNG MẠCH CHỦ 1,5/ 4, HỞ VAN 3 LÁ < 1/4 . – THIẾU MÁU CƠ TIM CỤC BỘ.

Bác sĩ chuyên khoa: Lê thị Kim Hồng.

Nhìn vào bệnh án: ” đóng vôi hai lá van”, tôi nghĩ thường thì vôi đóng vào cột sống cổ, cột sống lưng, hay khớp gối, khớp tay …, tại sao lại đóng vào hai lá van? Thảo nào tôi chống chọi, chiến đấu với cơn đau thật là vất vả, kinh hoàng không thể tà được! Theo tôi được biết, đóng vôi hai lá van làm cho cơ tim cứng, hoạt động khó, chức năng của van bị giảm dần những khi huyết lưu thông lên não bộ. Trong trường hợp van cố gắng đàn hồi bị cứng thì có thể đưa đến đột tử bất cứ lúc nào! Thật là nghiệt ngã đến buồn cười … vì tôi lại là bác sĩ! Trong thời gian này, tôi còn học ngày học đêm để còn thi lương y. Có những người bạn thân thiết trong nghề, vừa lấy làm lạ về việc ” đóng vôi”, vừa tỏ ra buồn và lo ngại cho tôi về hiện tượng kỳ dị này. Bác sĩ chuyên khoa tim ngạc nhiên không kém và cũng cho tôi biết là trường hợp nầy hiếm hoi với bệnh tim, mà họ đảm nhiệm mấy chục năm nay. Ngày 3/4/2011, tôi ráng cho hết buổi học chứng chỉ nội khoa. Đúng 10 giờ trưa tan trường, cơn đau xé ngực và đầu óc lơ mơ tay chân bủn rủn, tôi giục xe ôm đi thẳng vào cấp cứu bệnh viện Bình Thạnh, và không còn biết gì nữa. Đến hai hôm sau tôi mới tỉnh lại và điều trị ở đây 15 ngày. Tôi lại được siêu âm và đo điện tâm đồ ngày 4/5/2011:

– CHỨC NĂNG TÂM THU THẤT TRÁI BẢO TỒN , EF 50%.

– VÔI HÓA LÁ TRƯỚC VAN HAI LÁ, HẸP VAN 2 LÁ, MVA= 1,9 cm2.

– HỞ VAN 2 LÁ 1, 5 /4 – HỞ VAN ĐỘNG MẠCH CHỦ 1,5 /4.

Bác sĩ chuyên khoa: Lê Quang Thạnh.

Lần này, tôi mê man ở phòng săn sóc đặc biệt ba ngày hai đêm, tưởng như là không tỉnh lại nữa. Tôi mơ thấy hồn mình bay lên trên nóc nhà bệnh viện, thấy xác mình nằm bất động tái xanh không còn chút máu.

Tôi mơ thấy hồn mình bay lên trên nóc nhà bệnh viện, thấy xác mình nằm bất động tái xanh không còn chút máu. ( Ảnh minh họa )

Tôi cứ bay bay lơ lửng và nhìn cảnh các bệnh nhân la hét rên rỉ giống như là cảnh của địa ngục mà tôi đã đọc qua. Và sau đó thì thấy có một bác sĩ và hai y tá vào phòng tôi, họ reo lên mừng rỡ: Tỉnh rồi ! Tỉnh rồi! Tôi giật mình, giấc mơ chấm dứt! Khắp người tôi, từ ngực cho đến chân toàn là những dây thiết bị điện tâm đồ chằng chịt, khắp người đau nhức. Cơn mệt rồi cũng qua, cơn nhức nhối rồi cũng giảm nhờ thấm thuốc giảm đau. Tôi chợt nhớ năm 2010, tôi có hỏi một Bác sĩ về hiện tượng ” vôi hóa”, bác sĩ bảo đây là một hiện tượng lạ, hiếm thấy ở vùng tim. Tôi hỏi có mổ được không? Câu trả lời là không giải phẫu được, trừ khi ra nước ngoài thay tim do một mạnh thường quân nào đó hiến tim, nhưng hy vọng sống chỉ 4% thôi, vì bệnh được phát hiện ở thời kỳ thứ ba rồi. Vào bệnh viện lần này, tôi có cảm giác của người sắp từ giã cõi đời: Khó thở nên phải trợ oxy, thường lấy hơi lên như ngáp cá, sưng khớp gối, đi lại khó khăn phải chống gậy, không ngủ được, nhắm mắt mà thức thâu đêm, suốt sáng, không ăn được vì miệng đắng chát, người gầy như que tăm, mặt mày xanh mướt. Tôi nghĩ, chắc là không qua khỏi rồi. Vô thường tới rồi! Thôi thì chuẩn bị cho ngày cuối thì tốt hơn, và lo cho phần hồn là chính. Khi xưa, đã nhiều năm, tôi là trưởng đoàn dẫn chúng đi tụng kinh Pháp Hoa, đi tụng Chú Đại Bi ở vùng sâu, vùng xa. Tôi tụng kinh Pháp Hoa và thuộc lòng chú Đại Bi rất hay. Nhưng bây giờ thì ngày thi lương y gần kề, sức đã yếu rồi, làm sao hoàn tất quyển kinh thật lớn, trì tụng bài chú dài như vậy. Tôi cũng là đệ tử của thầy Chân Quang, nên cũng biết chút chút thiền. Nhưng hiện tai, đau nhức hai đầu gối quá không thể ngồi kiết già mà thiền được. Cuối cùng, tôi thấy niệm có sáu chữ NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT ngắn gọn, dễ dàng nhất, đi, đứng, nằm, ngồi gì cũng được. Vả lại, bệnh tôi đe dọa đột quỵ bất cứ lúc nào. Tôi phải gấp lên, thật mau niệm Phật, may ra còn được 10 tiếng trước khi chết, để được nương theo ánh hào quang của Đức A Di Đà! Tôi bắt đầu niệm Phật, không phải cầu Phật cho sống mà để cho đừng bị hành xác. Tôi chỉ mong một cái chết bình an trong tiếng niệm Phật mà thôi. Tôi sẵn sàng đón nhận cái chết mà không hề sợ. Thật ra, người như tôi, có rất nhiều số không nên chẳng có gì để lưu luyến, tiếc thương cõi đời ô trược này. Không chồng dù có chồng, không con dù có con, không nhà dù có nhà, không tiền dù có nhiều khả năng để kiếm ra tiền! Quanh năm suốt tháng, tôi cứ đi chữa bệnh từ thiện ở chùa và các điểm từ thiện. Bệnh nhân, gọi là “chữa …chùa “, nên khi phục hồi sức khỏe chỉ cám ơn hay thơm thảo lắm thì cho vài chục bạc không đủ đi xe ôm, thì lấy đâu ra tiền những lúc thắt ngặt như thế này để chữa bệnh. Gia đình tôi, không ai quan tâm đến tôi, có lẽ họ đã quen với bệnh tim của tôi rồi. Cái chết mà đến mau với tôi cũng như giải phóng kiếp đọa đày sớm, điều đáng mừng hơn đáng buồn. Tôi có thể thoát ly được cái xác bệnh tật nặng nề, cái tâm hồn u uất này thật là có phước! Cay đắng quá phải không bạn? Khi xuất viện, tôi vẫn sinh hoạt bình thường, đi học, đi chữa bệnh từ thiện, tư vấn miễn phí cho bệnh nhân, viết mail,…và trong thời khóa biểu hằng ngày tôi thêm niệm NAM MÔ A MI ĐÀ PHẬT. Thời gian cũng không cố định, lúc nào rảnh tôi cũng niệm với lòng thành và tin tưởng, siêng năng, niệm hoài không ngừng nghỉ. Không hiểu vì tôi gặp may mắn hay gặp thầy, gặp thuốc mà tình trạng bệnh tật có cải thiện thấy rõ, bạn ạ! Tôi thấy có giảm những triệu chứng mệt mỏi, ngất xỉu khoảng 60%! Thuốc thì tôi chỉ uống thuốc theo bảo hiểm y tế, có gì uống đó trong nửa tháng. Toa thuốc đặc trị của Bác sĩ cho tôi thì đắt quá, cả bạc triệu. Tôi cũng đón nhận toa thuốc vui vẻ, nhưng để chơi thôi, chứ cơm ngày hai bữa chưa chắc đã đủ, tiền có đâu mà mua thuốc! Với lại, tôi biết mình khó cứu được, suy tim kỳ ba rồi, trước sau gì cũng ra đi, nên tôi không bận tâm, và cũng không tái khám, uống thuốc cũng vậy thôi. Tôi là Phật tử, tôi chỉ muốn niệm Phật lo cho phần hồn thôi! Còn xác này để hiến cho y học, không cần thiết để chạy chữa. Tính đến nay tôi đã mang bệnh tim gần 40 năm. Vì mặc cảm bệnh nan y, nên tôi thường giấu bệnh mình, chỉ khi nào bị mệt xỉu thì người ta đoán biết ra mà thôi. Mười năm qua, tôi là thầy thuốc, nếu để cho người ta biết mình đau tim thì việc chữa trị cho bệnh nhân, người ta không tin tưởng mình thì sao? Cho nên, tôi càng giữ kín hơn nữa. Bây giờ, có nhiều người biết, chắc là đã đến lúc tôi phải từ giã mọi người rồi. Thường thì lãnh thuốc bảo hiểm y tế chỉ uống lâu nhất là 15 ngày, hết thuốc. Sau 15 ngày, tôi không tái khám nữa, vì ” chuẩn bị cho ngày cuối ” rồi, uống làm chi nữa, để dành phần thuốc cho người khác, có phước hơn. Tôi cứ niệm Phật đều đặn, không dám bê trễ ngày nào, giống như người làm chấm công, giống như học trò đi học, không hề bỏ sót một bài học nào. Càng ngày tôi cảm thấy sức khỏe càng tăng, tôi không bị mệt nhiều như trước. Tôi hoàn toàn đổi tướng, trẻ ra, tóc đen, thấy khỏe và hăng hái làm việc nhiều, chân tôi không còn đau khớp nữa. Tôi tăng cân và hồng hào, tươi tắn, học giỏi nên đã thi đậu lương y đa khoa rồi. Thỉnh thoảng, tôi ngồi niệm Phật và thấy Đức Phật A Di Đà hiện ra, mặc áo đỏ giống như những tượng ở chùa mà tôi thường đắp y! Tôi có kể cho An, là người bạn học chung với tôi ở viện đại học Hùng Vương. Tôi nghĩ, có lẽ Phật A Di Đà đã chứng minh cho lòng thành của tôi rồi. Mừng quá! Tôi rất phấn khởi, và ngày 24/11/2011, tôi đi siêu âm tim và đo điện tâm đồ để xem sao, kết luận:

– DÃN BUỒNG NHĨ TRÁI.

– GIẢM ĐỘNG NHẸ VÁCH LIÊN PHÁT.

– CHỨC NĂNG TÂM THU THẤT TRÁI BẢO TỒN , EF= 57%. ( E/ A >1).
– HỞ VAN 2 LÁ 2/4, HẸP VAN 2 LÁ MÚC ĐỘ VỪA MVA/PHT=1.8 cm2.
– HỞ VAN ĐỘNG MẠCH CHÚ 1,5/4, HỞ VAN 3 LÁ 15,4, HỞ VAN ĐỘNG MẠCH PHỔI ¼.
Bác sĩ chuyên khoa: Nguyễn Thị Mỹ Dung.
Tiếp theo mấy tuần lễ sau:
Ngày 15/12 /2011, tôi đi siêu âm và đo điện tâm đồ, kết luận:
– DÃN BUỒNG NHĨ TRÁI.
– CHỨC NĂNG TÂM THU THẤT TRÁI BẢO TỒN , EF=55%.
– HỞ VAN 2 LÁ 2.5/4. HỞ VAN ĐỘNG MẠCH CHỦ 1,5/4 .HẸP VAN 2 LÁ MỨC ĐỘ TRUNG BÌNH MVA /PHT= 1,4 cm2.
Bác sĩ chuyên khoa: Lê Quang Thạnh.
Kính thưa quý vị:
Từ ngày 4/5 đến ngày 15/12/2011, đếm được 7 tháng 11 ngày, tôi niệm NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT mà đã tan hết vôi hóa van tim, cũng có nghĩa là bệnh tim hơn 40 năm trời nay không chữa trị được, đã có thể lành mạnh như xưa! Đây là một sự mầu nhiệm không thể nghĩ bàn của tiếng niệm Phật.
Như tôi đã nói với các bạn, tôi không mong niệm Phật để hết bệnh nan y của tôi. Tôi niệm Phật cho linh hồn tôi, bởi tôi quá bất hạnh, khi chết con tôi sẽ không có rước thầy chùa tụng kinh như các đám ma khác. Nó giàu có nhưng nó chạy theo vật chất kim tiền, không biết đạo là gì đâu. Như vậy, lúc sống tôi tự tụng cho tôi, tôi tự niệm cho tôi thì tốt hơn.
Nào ngờ, tôi gần như hết bệnh, như các bạn đã xem kết quả siêu âm ngày 15/12/2011. Hiện tại, tôi thấy như mình đã bình phục, chất lượng sống tăng lên nhiều, làm việc nhiều không bị mệt! Những lời Phật dạy không hề sai. Những lời Phật dạy bao giờ cũng đúng .
Ngày hôm nay, tôi mạn phép viết ra tâm sự đời tôi cho các bạn có thêm niềm tin.
Nếu bạn là bệnh nhân có chứng bệnh nan y. Xin bạn hãy bình tĩnh và đừng tuyệt vọng. Có thể, ngoài trường hợp đặc biệt của tôi, đa phần sự sống của bạn là cần thiết cho xã hội, cho bạn bè, gia đình, chồng, vợ, con cái ! Bởi vậy, bạn cần phải sống.
Xin bạn đừng để cho sự chữa trị bó tay rồi mới nghĩ đến niệm Phật. Hãy niệm Phật ngay từ bây giờ. Hãy niệm Phật ngay khi có duyên đọc bài này. Mau lên, kẻo trễ!
Là lương y, tôi đã từng chứng kiến rất nhiều người muốn niệm Phật, muốn thốt lên sáu chữ  “Nam Mô A Di Đà Phật”, nhưng bị tai biến mạch máu não nên không há miệng, không nói thành tiếng được. Thật là đau khổ vô cùng. Vậy thì đang còn có thể nói được, hãy tha thiết với câu “ Nam Mô A Di Đà Phật”, bạn nhé!
Tôi xin nói thêm:
– Không phải niệm Phật một ngày một buổi mà được cứu hết bệnh. Cũng có người niệm thời gian ngắn mà đạt, cũng có người niệm lâu chưa thấy gì. Đó là do căn cơ, trình độ, nghiệp quả khác nhau. Có bạn sẽ hỏi tôi, tại sao tôi niệm trong vòng chưa tới một năm, mà bạn niệm hai năm vẫn còn bệnh?
Thí dụ: Tôi thiếu nợ một tỷ, mà thời gian một năm tôi góp chỉ được một triệu để trả, như vậy còn thiếu nhiều lắm, phải cố lên!
Sau đây, tôi xin góp một chút ít kinh nghiệm từ riêng bản thân tôi, hi vọng có thể trợ giúp bạn đạt kết quả mau hơn như sau:
1/Sáng dậy sớm, cúng nước, đốt nhang, khấn: ÔM LAM ÔM SỈ LÂM. (7 lần )
– Con tên (… ) xin niệm NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT, hồi hướng oan gia trái chủ, cửu huyền thất tổ, các chúng sanh khắp pháp giới. ( Một ngày thực hiện 1 lần, rồi trong ngày lúc nào rảnh thì niệm hoài).
– Tụng chú vãng sanh 10 lần hay hơn nữa lúc sáng. Bạn tụng tối, khi đi ngủ và dứt tiếng niêm Phật.
CHÚ VÃNG SANH: (10 lần )
– NAM MÔ A DI ĐA BÀ DẠ, ĐA THA GIÀ ĐÁ DẠ, ĐA ĐỊA DẠ THA, A DI RỊ ĐÔ BÀ TỲ, A DI RỊ ĐA TẤT ĐAM BA TỲ , A DI RỊ ĐA TỲ CA LAN ĐẾ, A DI RỊ ĐA TỲ CA LAN ĐA , DÀ DI NỊ, DÀ DÀ NA , CHỈ ĐA CA LỆ, TA BÀ HA.
SÁM HỐI: “Tụng 10 LẦN, lạy 10 lần …”
Xưa con đã tạo bao ác nghiệp. Đều do vô thỉ tham, sân, si. Từ thân, miệng, ý trót sanh ra. Hết thảy hôm nay đều sám hối.
2/ Có câu: ” Phật dụng tâm”, quý bạn phải tin Phật, niềm tin này phải chắc chắn, niệm Phật với tất cả tấm lòng. Như tôi đã nói ở trên, có người cầu được sớm, có người cầu thấy lâu quá chưa được. Nhưng tôi khuyên bạn hãy giữ niềm tin, rồi bạn sẽ như ý.
3/ Bạn hãy KIÊN NHẪN, có công mài sắt, có ngày nên kim. Nếu không phải là Phật tử như tôi, chưa biết niệm Phật là gì, thì có lúc bạn bị ma chướng quấy phá như là buồn ngủ, như là thấy chán, như là bị những lời nói chê bai, châm chọc. Xin bạn đừng chán, cố lên và cố lên. Bạn cũng có thể cho tôi biết và tôi sẽ niệm cùng với bạn, tôi xin hồi hướng để trợ giúp bạn lúc ban đầu gặp khó khăn !
Kính thưa quý vị, sáu chữ “ Nam Mô A Di Đà Phật” là một sự mầu nhiệm tuyệt vời. Không phải chỉ dành cho bệnh nhân, cho người Phật tử. Niệm Phật không phân biệt tôn giáo, màu da, sắc tộc đều có thể niệm được .
Sau khi đọc bài nầy thì các bạn hãy củng cố niềm tin. Niệm Phật trong lúc khỏe mạnh, bình an, trong lúc giàu có, may mắn cũng như lúc đau khổ tận cùng như tôi, bạn nhé ! Rồi bạn sẽ thấy sự mầu nhiệm.
( Phật tử Từ Tâm Đạo )
P/s: Thưa quý vị, tất cả hồ sơ bệnh án, siêu âm, điện tâm đồ… của tôi đều có đầy đủ, cần xem cho biết thì bạn có thể email cho tôi. Chúc quý vị thường tinh tấn và an lạc.
Email: minhyen1408@yahoo.com
Nam Mô A Di Đà Phật.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here