SIÊU ĐỘ MẸ TỪ ĐỊA NGỤC LÊN THIÊN GIỚI

0
127

Sư Quảng Hóa là đệ tử của hòa thượng Từ Hàng (một vị cao tăng nổi tiếng ở Đài Loan, sau khi viên tịch ngài đã lưu lại” Nhục thân bất hoại”).
Sư Quảng Hóa lúc chưa xuất gia từng sát sinh rất nhiều. Nhưng sau khi xuất gia, nhờ giữ giới nghiêm ngặt, hành pháp chân chính mà sư đã khai mở thiên nhãn, đạt được nhiều lợi ích không thể nghĩ bàn, và đã mang những câu truyện thực tế của mình kể lại.
Ngay sau đây là một trong những câu truyện li kì của Sư Quảng Hóa:
_____________
“Mẹ tôi mất ở Đại Lục, tôi liền mang công đức xuất gia hồi hướng cho bà rồi tận mắt chứng kiến mẹ sinh Thiên, đây là việc muôn ngàn chân thật (chuyện xảy ra tại Tháp Thất Bảo Điện Địa Tạng, thuộc chùa Đại Giác ở Cơ Long, Đài Loan).
Sau ngày mẹ mất, một tối nọ, tôi mơ thấy mẹ đang bị giam trong ngục, sau đó bà từ địa ngục bước ra, níu lấy tôi cất giọng sầu thảm:
– Con ơi, hãy mau cứu mẹ!
Tôi hỏi:
– Vì sao mẹ lại ở trong đây?
Mẹ tôi kể: Bà bị người ta đem nhốt vào ngục như thế nào, khổ sở ra sao, rồi bà hối thúc tôi hãy mau mau cứu bà ra. Tôi nói với mẹ:
– Được rồi, xin mẹ hãy chờ, nhất định con sẽ cứu mẹ ra.
Tôi giật mình tỉnh giấc, ngồi bật dậy… Trời vừa sáng, tôi lập ngay một bài vị để cầu siêu cho mẹ.
Cách thức tôi lập bài vị cho mẹ như sau: Trước tiên tôi chắp tay lại, tụng một quyển kinh A Di Đà và 21 biến Chú Vãng Sanh.
Tụng xong thì viết bài vị, khi viết mỗi một nét chữ tôi niệm Phật một câu. Viết xong tôi tiếp tục tụng thêm 21 biến chú Vãng Sanh nữa, rồi hồi hướng và cung thỉnh chư Bồ Tát gia hộ cho mẹ được siêu thăng, ly khổ đắc lạc.
Sau đó, vì tôi phải đi làm nhiệm vụ dẫn lễ ngay, nên cầm bài vị mẹ đưa cho một chú tiểu nhờ đặt ở bàn thờ vong nơi “Công Đức Đường” hộ, cũng chẳng rõ chú tiểu ấy sẽ an trí bài vị mẹ tôi ở chỗ nào nữa?
Tối đến tôi nằm mơ, thấy mình tay giữ chặt kéo mẹ thoát ra khỏi địa ngục, rồi bay thẳng lên không trung về Đài Loan.
Tôi nhớ được là từ trên không trung ở Kim Môn, chỉ trong một bước là tôi nhảy thẳng qua eo biển Đài Loan, khi đến chùa Đại Giác thì tôi liền hạ xuống trước cổng Niệm Phật Đường.
Rồi tôi dẫn mẹ lên lầu, mời bà ngồi một góc phía bên phải bàn thờ vong nơi “Công Đức Đường” ,và nói:
– Mẹ hãy ngồi ở đây đợi con nha! Con sẽ siêu độ cho mẹ!…
Nói xong tôi thức giấc.
Hôm sau vì quá bận truyền giới, nên cả ngày tôi chưa thể rảnh để đi xem linh vị của mẹ được chú tiểu kia an vị như thế nào.
Đến chiều, khi mọi người đi dùng bữa, tôi do quá ngọ nên không ăn, tôi tranh thủ thời gian này đi đến “Niệm Phật Đường” thì …Ôi chao!
Linh vị của mẹ tôi được đặt đúng như chỗ tôi từng mời mẹ ngồi trong giấc mơ.
Đối diện với linh vị mẹ mình, cảm giác buồn thương bất giác khởi lên, tôi không kiềm được mà lệ rơi sụt sùi.
Thế là tôi liền tụng một quyển kinh A Di Đà và 21 biến chú Vãng Sanh hồi hướng cho mẹ, chí thành cầu Phật siêu độ cho bà.
Tụng xong thì đi ra, trong lòng bùi ngùi không vui, tôi quay đầu lại nhìn Thất Bảo Tháp, những lần trước tôi chỉ xá rồi đi ra, nhưng lần này thì tôi bước đến sân Điện Quan Âm quỳ bái, trong lòng chỉ có một ý nghĩ: “Cầu xin Bồ Tát từ bi siêu độ cho mẹ con”
Tôi tiếp tục đi đến Điện Phổ Hiền Bồ Tát, Văn Thù Bồ Tát, Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật… Điện nào tôi cũng lần lượt quỳ lạy, cầu Phật lực gia hộ cho mẹ tôi mau được siêu thoát…
Quay trở lại Điện Quan Âm, khi đó trời đã tối, tôi định đi ra, thì bỗng nhiên phát hiện nơi góc tường bên kia có ánh sáng, và từ trong đó thổi ra một luồng âm phong lạnh lẽo thê lương, tôi cảm thấy rờn rợn, suy nghĩ: “Lẽ nào đó là âm phong của oan quỷ không siêu thoát?”
Vì muốn biết đó có phải là oan quỷ hay không? Tôi liền tiến đến xem thử, tới nơi tôi lớn tiếng hỏi:
– Này! Có phải là hồn oan quỷ nào đó chăng? Nếu có thì hãy đến tìm tôi, tôi có thể giải oan giúp các vị.( Vì trước đây tôi từng làm ở Bộ Tư Pháp, hiện giờ cũng vẫn có rất nhiều bạn bè làm Pháp Quan, Kiểm Sát Quan, tôi có thể thưa kiện để giải oan giúp)
Dứt lời, âm phong kia không còn nữa, tôi cúi đầu nhìn xuống thì thấy bên dưới là một tầng hầm. Thế là tôi đi xuống, phải đi một cái cầu thang hình trôn ốc mới vào được.
Thì ra đây là một gian thờ tro cốt, bên trong có thờ Bồ Tát Địa Tạng. Vừa nhìn thấy ngài tôi liền nhớ đến xưa kia Bồ Tát cũng từng cứu giúp mẫu thân, thế là tôi liền thỉnh cầu Bồ Tát siêu độ cho mẹ.
Tôi khấn:
– Con chẳng cầu chi khác, bởi có câu: “Một người con xuất gia tu hành chân chính, có thể độ cửu huyền thất tổ siêu thăng.” Đây là lời Phật nói, mà Phật thì không hề vọng ngữ! Vì thế con khẩn cầu Bồ Tát Địa Tạng, tối nay xin hãy hiển linh cho con thấy, con muốn được tận mắt chứng kiến mẹ con thăng thiên, nếu bà không thăng thiên, con xin quỳ mãi ở đây không đứng dậy!

Nói xong, tôi quỳ trước Địa Tạng Bồ Tát, tay trái kết ấn Kim Cang tỳ vào eo, tay phải bắt Hoa Ấn, miệng niệm chú triệu thỉnh linh hồn mẹ. Thần chú Phổ Triệu Thỉnh rất linh, trước đây tôi niệm luôn có cảm ứng, cho nên tôi tin khi tôi niệm chú, mẹ sẽ tới… Sau đó tôi lại tụng Diệt Định Nghiệp Chơn Ngôn của Bồ Tát Địa Tạng, lúc niệm tôi chắp tay, dùng tâm quán tưởng câu chú chữ Phạn.
Cứ như vậy, tôi tụng chú Diệt Định Nghiệp tiêu trừ tội chướng cho mẹ, tiếp đến lại niệm” Diệt Nghiệp Chướng Chân Ngôn” của Quán Thế Âm Bồ Tát, tôi kết thủ ấn, quán tưởng chữ Phạn trong tay phóng quang, ánh sáng sắc trắng, cầu cho mẹ tiêu trừ nghiệp chướng. Niệm xong chú, tôi thưa với Bồ Tát:
– Thưa Bồ Tát! Việc con đã làm xong, tiếp đến kính mong Ngài, nhất định hãy siêu độ cho mẹ con, một ngày mẹ con chưa được siêu thì con sẽ quỳ đây một ngày, hai ngày chẳng siêu thì con sẽ quỳ đây hai ngày, bảy ngày chẳng siêu thì con sẽ quỳ bảy ngày không đứng dậy… Con mong muốn tận mắt chứng kiến cảnh mẹ sinh thiên, chứ không phải thấy qua giấc mộng.
Thưa xong, tôi lại quỳ xuống niệm: “ Nam Mô Đại Nguyện Địa Tạng Vương Bồ Tát!”
Tôi cầu nguyện tha thiết, mắt lệ tuôn trào, chẳng biết niệm đến bao lâu, thì bỗng nhiên trên nền đất, bên dưới tòa Bồ Tát Địa Tạng có một làn khói xanh bay lên, mới đầu chỉ như làn khói nhang thật lớn.
– Chà! Có khói hiện? Chẳng lẽ đã được cảm ứng?
Trong lòng tôi vừa nghĩ vậy vừa gia sức niệm: “Nam Mô Địa Tạng Vương Bồ Tát!”
Lúc này, vầng khói xanh dần dần bay lên cao, ra khỏi mái ngói, kết thành hình vòm hang và bay lên từng tầng, từng tầng,…
Khi bay đến tầng thứ tư, làn khói xanh hóa thành hình hoa sen, lên tầng thứ năm, thì trên hoa sen có một người đang ngồi, hình dáng hơi giống như mẹ tôi khi ở nhà.
Đến tầng thứ sáu, mẹ tôi biến thành người cõi trời thanh khiết, đẹp đẽ. Lên đến tầng thứ bảy, trông bà càng trang nghiêm, đẹp dịu dàng như hình ảnh Tổ Mẫu nương nương mà nhân gian thường thờ phụng. Bà đội mũ phượng, mặc trang phục cõi trời, trên tay cầm viên ngọc.
Trong chớp mắt, toà sen bay vút lên cao. Tôi vội hướng Bồ Tát Địa Tạng van cầu:
– Thưa Bồ Tát! Xin Ngài hãy cho con được thấy rõ, chứng thực được người ngồi trên tòa sen là mẹ của con!
Tôi vừa dứt lời, ôi chao! Người ngồi trong hoa sen lập tức quay đầu lại, nhìn xuống gọi:
– Nguyên ơi!
Tôi liền đáp ngay:
– Dạ! Con nghe thưa mẹ!
Mẹ tôi mỉm cười, vẻ rất hoan hỷ, rồi bà hóa thành làn khói xanh bay thẳng lên rồi biến mất giữa trời cao.
Tôi quay lại nhìn tượng Địa Tạng Bồ Tát, cảm kích rơi lệ nói:
– Thưa Bồ Tát! Cảm tạ Ngài đã siêu độ cho mẹ con thăng thiên.
Cuối cùng, sau những nỗ lực của tôi, ngay tại đây tôi đã tận mắt chứng kiến mẹ thăng thiên. Quả thực không thể nào diễn tả hết nỗi vui mừng khôn siết trong lòng tôi khi ấy.


Có rất nhiều người sẽ nghĩ rằng: Khi xuất gia rồi, không thể phụng dưỡng cha mẹ… Nhưng quý vị có thể dùng tâm cầu nguyện để báo hiếu, phải nghiêm trì giữ giới, nỗ lực tu hành, để dùng những công đức này hồi hướng cho cha mẹ hoặc cửu huyền thất tổ… Việc làm này mới chính là quý nhất, và đúng với câu:
“ Đệ tử Phật là đại hiếu, vì báo được ân cha mẹ nhiều đời. Đây mới chính là chân chính báo đền đại ân đại đức của cha mẹ”.

(Trích” Báo Ứng Hiện Đời 7” – Tác giả: Sư Quảng Hóa – Biên dịch: Hạnh Đoan – Hiệu đính: Thiện Như)

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here